Bữa cơm đầu tiên tự nấu Bạn thân của mình, học cùng trường chuyên Lê Hồng Phong…


Bữa cơm đầu tiên tự nấu

Bạn thân của mình, học cùng trường chuyên Lê Hồng Phong. Bạn có tiếng Anh tốt nên có lần làm thêm, đi phiên dịch cho mấy doanh nghiệp Việt Nam dự hội chợ ở châu Âu. Vì ở 2 tuần nên không thuê phòng khách sạn mà ở dạng căn hộ, có nhiều phòng và có bếp. Bạn nói ngạc nhiên là tất cả những ông chủ doanh nghiệp ngàn tỷ này đều biết nấu ăn và nấu rất ngon. Họ có thể học giỏi hay không giỏi, nhưng ai cũng biết nấu cơm trong 30 phút, đầy đủ cơm canh mặn rau. Còn bạn mình thì không biết gì, ngồi chờ ăn rồi rửa chén.

Bạn mình từ đó về xấu hổ, nhìn lại các bạn dân trường chuyên ra, 1 năm bao nhiêu người tốt nghiệp chứ chìm lỉm hết trong xã hội, hiếm ai làm chủ doanh nghiệp được, nguyên nhân là không biết làm gì, kể cả nấu ăn. Như mình, học thôi là học, mở mắt ra là học, nên sang Đức học nghề lần này, đây là bữa cơm đầu tiên mình nấu (may mà có 2 người bạn hỗ trợ). Tay chân vừa làm đầu óc vừa nghĩ mới ra được nhiều cái mà xưa mình chỉ đọc sách và tưởng tượng. Mình đọc sách ghê lắm, toàn tấm gương chủ tịch Starbucks, Honda, Toyota… và nghĩ mình chắc chắn sẽ được như vậy, ảo tưởng sức mạnh của thế hệ 9x mà. Nhưng giờ thì mình nghĩ lại rồi, mình không thể được như họ vì không có biết làm gì cả. Hôm qua boss mình nói, nếu bạn ăn cơm do người khác nấu, thì đừng nói chi chuyện lớn lao. Ở với cha mẹ thì cha mẹ nấu, ở trọ thì ra ăn cơm quán….thì đừng mơ là có thể quán xuyến được cái gì. Nay mình nấu ăn, mới biết logistic có nghĩa là gạo, muối, mắm, rau…. phải mua để dành căn cứ vào nhu cầu ăn 1 tuần (vì 1 tuần mình chỉ đi siêu thị được 1 lần), rồi lúc nấu cơm đang chờ cơm chín thì mình làm gì cho nó tối đa hoá thời gian. Xưa mình đọc thấy hay nhưng mình không hiểu, vì có làm đâu mà hiểu.

Mà nào phải mỗi trường chiên trường xào, học sinh trường nào bây giờ cũng vậy hết á. Hiếm đứa biết nấu cơm quét nhà quán xuyến công việc do được cha mẹ làm thay, còn lại cắm đầu giải đề luyện thi, TRIẾT LÝ GIÁO DỤC CỦA NƯỚC MÌNH LÀ HỌC ĐỂ THI. Như mình quen mấy bạn học cấp 3 một trường dân lập có tiếng, có thầy cô ở chung trong phòng luôn, ngồi dò bài tới khuya, sáng đánh thức dậy dò bài, giải bài tập cùng… thì ba năm ra khỏi trường, biến thành những con gà công nghiệp đạt chuẩn. Cũng đậu được vào các ĐH lớn, nhưng nói chuyện ngơ ngác vì không biết gì ngoài công thức bài tập trong sách vở. Rồi làm lãnh đạo quản lý gì được mà ngồi đó mơ mộng.

Mình càng nghĩ càng thấy việc cha mẹ làm việc hết cho con để ngồi vào bàn học như mình ngày xưa là vô cùng vô cùng sai lầm. Nhưng buồn không mấy ai nhận ra, hoặc nhận ra mà không tài nào sửa chữa được. May mà mình quyết liệt bỏ đi để một mình tự sống, tự nấu cơm để ăn thì hôm nay mới biết nồi cơm điện bấm nút ra sao. Đã hơn 20 tuổi mới biết điều này thì muộn quá, trẻ con bên Đức này, 12 tuổi+ đã biết nấu cơm giặt đồ ủi đồ rồi.

P/s: cập nhật 02/2023: Duy đã trở về Việt Nam sau gần 2 năm học tập ở Đức và đang khởi nghiệp với sứ mệnh giúp bà con nghèo ở những nơi hẻo lánh như Sơn La, Điện Biên, Khe Sanh, A Lưới… giúp cải thiện và nâng cao giá trị cuộc sống qua việc xuất khẩu cà phê ra thế giới, thông qua công cụ ChatGPT để tìm kiếm thị trường. Mình cũng mở lớp đào tạo các bạn muốn kinh doanh on-line để tự chủ thời gian cũng như bạn nào cần hiểu biết về ChatGPT, một công cụ trí thông minh nhân tạo siêu hiệu quả. Mọi người quan tâm thì để lại tương tác cho Duy biết nhé!

Xem bài viết gốc tại FB Tony Buổi Sáng